NGÔI TRƯỜNG VÀ DÒNG SÔNG

admin

Administrator
Staff member
NGÔI TRƯỜNG VÀ DÒNG SÔNG
Có một ngôi trường đơn sơ bình dị, vách đất mái tranh, nép bóng dòng sông, đằm sâu trong ký ức của lứa học trò khóa 1973-1975. Ấy là trường Cấp 3 C Gia Viễn.
Dòng sông hiền hòa vốn đã đi vào ký ức bao người về một thời thơ trẻ và cảm xúc như thêm dâng trào khi nhớ về kỷ niệm tuổi học trò gắn với ngôi trường soi bóng bên dòng sông .
Nhớ về ngôi trường, nhớ các thầy cô, nhớ gương mặt của bạn bè, hoài niệm về dòng sông yên ả, nước xanh trong in bóng mây trời, thoáng đượm nỗi buồn, đầy vơi nỗi nhớ về một thời thơ ngây, khờ dại.
Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, vẫn nhớ những ngày đầu trường mới chuyển về núi Lê từ xã Gia Tường. Phụ huynh nộp từng cây tre,bó rơm, cỏ bái, học trò cùng với thày cô cần mẫn xắn áo xắn quần đan tranh, lợp mái, trát vách, đắp nền, dựng lên ngôi trường ngày ấy.
Lớp học đa số là tranh tre nứa lá, chỉ có một cái nhà cấp 4 lợp ngói, lưng chừng đồi ở phía trái cổng vào, gọi là Phòng Hội đồng, có phòng thầy Hiệu trưởng và là nơi các thầy cô giao ban, hội họp.
Vẫn nhớ những gương mặt khó quên của các thầy cô: Thầy Hồ Sĩ Nguyên, Hiệu trưởng, Thầy Nguyễn Tiến Binh, hiệu phó dạy Toán, Thầy Đinh Danh Phương, dạy Văn Thầy Vũ Đễ dạy Hóa, Thầy Vũ Bộ, Thầy Nguyễn Đối dạy chính trị Cô Thanh, cô Tâm, cô Phương dạy văn, Cô Chung dạy Sử, Thày Kỷ dạy Địa, Thày Việng, thầy Dĩnh dạy Lý, Cô Liễu dạy thể dục, cô Khuê dạy sinh.. và các thầy cô khác
Thầy Hồ Sĩ Nguyên, Hiệu trưởng, quê Quảng Trị, người gầy mảnh mai, có khuôn mặt xương xương khắc khổ, giọng nói của thầy rõ vang, rõ to, rõ khỏe. Một người thầy nghiêm khắc và mô phạm.
Dù trường mới chuyển về ngổn ngang nhiều thứ, nhưng nề nềp dạy và học được duy trì một cách hết sức bài bản. Đầu tuần, cả trường tập trung chào cờ và nghe thầy Hiêu trưởng nhận xét việc dạy và học tuần qua và huấn thị các việc sắp phải làm.
Hồi ấy Thày Nguyên đã yêu cầu cả trường phải hát quốc ca khi chào cờ mà người lĩnh xướng là thầy giáo rất đẹp trai, dạy Sử, Nguyễn Thanh Toàn.
Thầy Vũ Đễ, dạy Hóa, với nước da nhuộm màu sương gió, có phương pháp giảng bình dị, lôi cuốn dễ hiểu, trình bày bảng rất đẹp, chữ viết nghiêm cẩn. Rất mực thương lũ học trò quê nghèo chiêm trũng và cũng chẳng ngại ngần khi sa sả mắng các trò biếng nhác chuyện học hành.
Thầy Nguyễn Vân Binh, quê xã Gia Sinh Hiệu phó chuyên môn, dạy Toán. Dáng dong dỏng cao, lưng thẳng tưng, bước đi nhanh nhẹn. Thầy giảng mạch lạc khúc triết, rất dễ hiểu, vẽ hình trên bảng rất đẹp, đường thẳng hình tròn, đa gác lục giác, hình trụ, hình nón chỉ vẽ vo trên bảng mà rất gọn gàng sắc nét
Nhớ và ấn tượng nhất là cô Thanh dạy Văn chữ đẹp, cứng cáp như chữ của các thầy, Cô giảng rất nhiệt tình, tận tâm với học trò. Vẫn nhớ những lời cô diễn giải thế nào là "lãng mạn", bình giảng về hình tượng của những con sóng biển khơi vỗ mạn, trắng xóa, tràn bờ. Mình có thói quen khi viết bỏ dấu sắc từ dưới lên để đúng vào nguyên âm là học theo cô viết trên bảng.
Học kỳ 2 lớp 10, mình học Văn Thầy Đinh Danh Phương , Người Thầy có vóc dáng mảnh mai, dáng đi nhanh nhẹn, giọng đọc hùng hồn truyền cảm như truyền cảm xúc cho các trò về những đoạn văn, câu thơ.
Bài kiểm tra cuối học kỳ II của mình được thầy Phương hào phóng cho điểm 9/10.
Cảm giác sung sướng khi cầm bài kiểm tra và đọc đi, đọc lại lời phê của thầy đến mức thuộc lòng, để nửa thế kỷ sau vẫn nhớ, “ Kiến thức nhuần nhuyễn sáng tạo, diễn đạt lưu loát, văn viết có tình cảm”. Em Cảm ơn Thầy ạ, vẫn biết Thầy đã quá khen nhưng với em, đó là niềm vui là kỷ niệm đẹp đáng nhớ .
Một cô giáo dạy Văn có năng khiếu hội họa, ấy là cô Phương. Khuôn mặt trái xoan, da trắng, điềm tĩnh, đôi mắt lúc nào cũng như mơ màng, nghĩ suy về một điều gì đó. Pa nô, áp phích các loại là do Cô vẽ, đặc biệt bức hình Bác Hồ khổ lớn kích thước bằng người thật, Bác khoác áo đại cán, tươi cười tay phải vẫy chào, tay trái cắp tập tài liệu và hộp kính. Họa sĩ chuyên nghiệp thì cũng thể hiện đến thế mà thôi.
Chủ nhiệm lớp 9, lớp 10 là Cô Nguyễn Thị Chung, dạy Sử. Cô rất nghiêm khắc, lúc vui cười hay bực bội mặt đỏ bừng như uống rượu.
Hội diễn văn nghệ của trường cuối năm lớp 10, cô Chung chỉ đạo phải dàn dựng một vở kịch nói. Không hiểu cô nhìn nhận thế nào mà “tóm” mình phải tham gia. Cô nói như đinh đóng cột: Cái mặt cậu lạnh tanh, cái giọng cậu tưng tửng.. diễn kịch được đấy..
Mình từ chối bằng chết, tạm thời nhận lời, nhưng đến hôm tập chính thức, cáo ốm và nghỉ cả mấy buổi học để Cô tin..
Vở kịch vẫn diễn ra và công diễn nhưng vai Nam do một bạn nữ đội mũ che tóc đóng giả trai.
Thầy Lê Ngọc Việng, Bí thư Đoàn trường, dạy Lý, dáng cao lớn, quanh năm vận bộ quân phục đã bạc màu, da mặt hồng hào, khi lên lớp xách theo cái đồng hồ con gà to đùng.
Thầy Việng bơi giỏi nhất trường, ấy vậy mà thầy đã rời cõi tạm vì đuối nước sau một lần bơi qua sông Hoàng Long khi trời giông bão. Thật đau lòng, một người đã bình an đi qua các trận chiến ác liệt thời chống Mỹ, ai ngờ lại ra đi như thế. R.I.P Thầy.
Ký ức về những người thày của ngôi trường ấy còn dài, dài lắm..
Nhân ngày 20 tháng 11, xin gửi tới những người thầy đã đi qua những chặng đường đời lời tri ân chân thành!
Ps: Ăn mày dĩ vãng, post vài cái ảnh cũ..
Nguồn Fb: Cựu học sinh Gia Viễn C525526527528529530531532533534535536537538539
 
Top